Quẻ số 56 · 64 Quẻ
Lữ
Hỏa Sơn Lữ
Lữ hành — Lữ. Tiểu hanh — lữ trinh cát.
Tượng quẻ
離艮 Lửa trên · Núi dưới
Quái từ — Lời quẻ
旅:小亨.旅貞,吉.
Lữ: tiểu hanh, Lữ trinh, cát.
Ở đậu; hơi hanh thông. Đi ở đậu mà giữ đạo chính thì tốt.
Thoán truyện
Thịnh lớn đến cùng cực thì phải suy, đến nỗi mất chỗ ở, phải đi ở đậu đất khách — cho nên sau quẻ Phong tới quẻ Lữ. Lữ là bỏ nhà mà đi tha phương. Chỗ ở của lửa là mặt trời hay lò, chứ không phải ở trên núi: trên núi lâu lâu vẫn có đám lửa cháy rừng, nhưng chỉ một thời gian ngắn thôi. Cho nên dùng các tượng lửa (ly) ở trên núi Cấn để chỉ cảnh bỏ nhà mà đi ở đậu quê người. Cảnh đó là cảnh bất đắc dĩ, nhiều lắm chỉ có thể hơi hanh thông được thôi — nếu người đi ở đậu biết giữ đức trung, thuận, như hào 5, yên lặng như Cấn, sáng suốt như Ly.
Đại tượng
象曰:山上有火,旅;君子以明慎用刑,而不留獄.
Tượng viết: Sơn thượng hữu hỏa, Lữ; quân tử dĩ minh thận dụng hình, nhi bất lưu ngục.
Trên núi có lửa là Lữ — quân tử nhìn vào đó mà xử đoán sáng suốt và thận trọng, đừng giam tội nhân quá lâu trong ngục.
Sáu hào
Đọc từ dưới lên — hào sơ ở dưới, hào thượng ở trên.
-
Thượng Cửu
上九:鳥焚其巢,旅人先笑後號咷,喪牛于易,凶.
Thượng cửu: Điểu phần kì sào, lữ nhân tiên tiếu, hậu hào đào, táng ngưu vu dị, hung.
Con chim cháy mất tổ, người lữ hành trước cười, sau kêu khóc, vì láu táu đánh mất con bò (đức nhu thuận), xấu. Thân phận ở đậu mà lại ở trên chủ nhà, đã là nghịch cảnh; lại quá cương — bị đuổi đi.
-
Lục Ngũ
六五:射雉,一矢亡,終以譽命.
Lục ngũ: Xạ trĩ, nhất thỉ vong, chung dĩ dự mệnh.
Bắn con trĩ, mất một mũi tên, sau được khen và phúc lộc. Coi là một lữ khách văn minh ở ngoại Ly, nhún nhặn, mềm mỏng (âm nhu) — được lòng mọi người (đắc trung), tốt đẹp như bắn được con trĩ.
-
Cửu Tứ
九四:旅于處,得其資斧,我心不快.
Cửu tứ: Lữ vu xử, đắc kì tư phủ, ngã tâm bất khoái.
Tới đất khách, được chỗ ở tạm, có tiền của và đồ hộ thân, nhưng trong lòng không vui. Dương cương ở vị âm — biết mềm mỏng, tự hạ; nhưng ở trên không có ai giúp, ở dưới cũng không.
-
Cửu Tam
九三:旅,焚其次,喪其童僕,貞,厲.
Cửu tam: Lữ, phần kì thứ, táng kỳ đồng bộc, trinh, lệ.
Ở đất khách mà (tự mình) đốt chỗ trọ, mất đầy tớ, dù chính đáng cũng nguy. Quá cương, bất trung — bị chủ nhà trọ đuổi, mất lòng cả người trên kẻ dưới.
-
Lục Nhị
六二:旅即次,懷其資,得童僕,貞.
Lục nhị: Lữ tức thứ, hoài kỳ tư, đắc đồng bộc, trinh.
Ở đất khách, được chỗ trọ an lành, giữ được tiền bạc, lại có đầy tớ tín cẩn. Âm nhu, đắc trung đắc chính — gặp được chủ nhà tốt, mọi việc đều tốt cả.
-
Sơ Lục
初六:旅瑣瑣,斯其所取災.
Sơ lục: Lữ tỏa tỏa, tư kỳ sở thủ tai.
Ở đậu mà tư cách nhỏ nhen, tản mản tức là tự chuốc lấy họa. Âm nhu, vị thấp nhất, ví với người chí đã cùng, tư cách hèn hạ với chủ nhà.
Quẻ quan hệ
Đọc quẻ Lữ trong ba lát cắt — đối, tổng, hỗ.
Đọc lại theo đời thường
Dịch Sư Thanh Quang luận.
Quẻ Lữ là quẻ thứ năm mươi sáu — đến sau Phong. Thịnh lớn đến cùng cực thì phải suy, đến nỗi mất chỗ ở, phải đi ở đậu đất khách — cho nên sau Phong tới Lữ. Lữ là bỏ nhà mà đi tha phương. Chỗ ở của lửa là mặt trời hay lò, chứ không phải trên núi — trên núi lâu lâu vẫn có đám lửa cháy rừng, nhưng chỉ một thời gian ngắn thôi. Đó là hình ảnh của người đi ở đậu quê người: một cảnh tạm.
Văn Vương đặt câu thật khiêm: "Lữ: tiểu hanh, Lữ trinh, cát." Hơi hanh thông; đi ở đậu mà giữ đạo chính thì tốt. Cảnh đó là cảnh bất đắc dĩ, nhiều lắm chỉ có thể hơi hanh thông được thôi. Nếu người đi ở đậu biết giữ đức trung, thuận như hào 5, yên lặng như Cấn, sáng suốt như Ly. Cái đạo ở đậu là mềm mỏng, đừng làm cao để người ta khỏi ghét; nhưng mặt khác, cũng phải yên lặng sáng suốt giữ tư cách, đạo chính của mình để người ta khỏi khinh. Giữ cho đạo được nghĩa lý trong hoàn cảnh đó thật là khó.
Sáu hào kể câu chuyện của người lữ. Hào 1 — tư cách nhỏ nhen, tản mản tức là tự chuốc lấy họa. Hào 2 — được chỗ trọ an lành, giữ được tiền bạc, có đầy tớ tín cẩn — đẹp. Hào 3 — quá cương, tự đốt chỗ trọ, mất đầy tớ, dù chính đáng cũng nguy. Hào 4 — tới đất khách, được chỗ ở tạm, có tiền và đồ hộ thân, nhưng trong lòng không vui. Hào 5 — như văn minh, nhún nhặn, được lòng người, bắn được con trĩ, được khen và phúc lộc. Hào 6 — chim cháy mất tổ, lữ hành trước cười sau khóc, vì láu táu đánh mất đức nhu thuận, xấu.
Quẻ Lữ là một trong những quẻ xót xa nhất của Kinh Dịch. Phan Bội Châu — người đã sống cảnh lữ thứ nhiều năm vì quốc gia — đã ghi cảm tưởng cuối quẻ: "Xử cảnh khốn nạn không gì bằng Lữ, thiệp thế rất khó khăn cũng không gì bằng Lữ." Tạp quái truyện nói: "Lữ là ít người thân yêu, là đường cùng khốn của người vậy." Thật vậy, sáu hào không một chữ "cát hanh" mạnh. Đỡ sinh gặp hồi đen rủi, gửi thân ở đất khách quê người, may khỏi tai họa là hạnh phúc đã lớn rồi. Nguyễn Hiến Lê viết: "Đọc lời của Cụ Phan, chúng tôi vô cùng cảm thán." Người ở vào thời Lữ, nên mang chặt lấy hai chữ "nhu, trung" làm bùa hộ thân — đó là lời khuyên rất sâu cho ai đang phải tha phương, sống ở nơi không phải nhà mình. Mềm để không bị ghét, trung để không bị khinh.
Câu hỏi của bạn xứng đáng một quẻ riêng
Đọc chuyện người để ngẫm chuyện mình. Nếu bạn đang đứng trước một quyết định khó khăn, hãy thỉnh một quẻ luận riêng. Mọi chia sẻ đều được bảo mật tuyệt đối giữa bạn và Dịch sư.
Đăng Ký Thỉnh QuẻTrợ lý Hà Vy phản hồi trong 24 giờ. Phí thỉnh quẻ tuỳ loại — Hà Vy báo cụ thể qua Zalo.