Tri chỉ — câu hỏi Lão Tử để lại cho người trưởng thành đang mỏi mệt
Lão Tử cách đây hai nghìn rưỡi năm để lại một câu trả lời khác. Không phải "hãy dừng đi", cũng không phải "hãy nghỉ ngơi". Câu trả lời là một câu hỏi ngược lại — bạn có thực sự biết khi nào nên dừng không? Bài này nói về hai chữ ông để lại. Tri chỉ.
道可道,非常道
Đạo khả đạo, phi thường đạo —
Đạo có thể nói thành lời, đã không còn là Đạo thường hằng.
Mạn đàm khác — đọc khi muốn ngẫm
Nước không tranh giành — nhưng nước thắng đá: bài học cho người làm nghề đấu
Người đời thấy nước hiền nên gọi là yếu. Lão Tử thấy nước hiền nên gọi là cao nhất của thiện. Cùng một thứ — hai cách nhìn, hai số phận.
Người thấy được điềm trước khi điềm thành sự — Khổng Tử gọi là "thần"
Trong Hệ Từ Truyện, Khổng Tử dành cả một đoạn để định nghĩa "Cơ" — cái mầm, cái dấu hiệu mảnh nhất của một sự việc đang manh nha. Người thấy được Cơ, người ấy đã chạm vào cõi thần.
Vì sao mọi cái đỉnh đều có sẵn cái đáy bên trong
Quẻ Thái đẹp đến đâu, hào sáu của nó vẫn là "thành phục vu hoàng" — thành quách lại đổ xuống hào. Cổ nhân không nói tròn vành: họ chỉ ghi lại cái họ thấy lặp đi lặp lại đủ ngàn năm.
Lão Tử và bài học cho người làm kinh doanh năm Đinh Mùi
"Biết đủ thì không bị nhục, biết dừng thì không nguy." Câu nói tưởng đã cũ, nhưng đọc lại trong bối cảnh năm Đinh Mùi 2027 sắp tới — nó nhắc đúng người đang đứng trước cám dỗ "thêm một bước".
Một mạn đàm về mỹ học
Cổ nhân không gọi màu bằng số mã hex. Họ gọi bằng vật. Thạch thanh là sắc núi xa trong sương. Phỉ hồng là son ấn cung đình. Mỗi mạn đàm dưới đây mang một sắc — như mỗi người có một khí riêng.