Chiếc xe đậu trước nhà đã tắt máy hai mươi phút.
Bên trong, một người đàn ông ba mươi lăm tuổi ngồi bất động, hai tay vẫn đặt trên vô lăng, đèn tắt, cửa kính đóng kín. Đêm tháng Tư nóng hầm hập nhưng anh không bật điều hoà. Mồ hôi chảy dọc thái dương, lẫn vào thứ gì đó mằn mặn đang chảy ra từ khoé mắt.
Anh không khóc to. Đàn ông ba mươi lăm tuổi, trụ cột gia đình, không được phép khóc to. Anh chỉ cắn môi, siết chặt vô lăng, và để nước mắt tự rơi trong bóng tối.
Mười phút sau anh lau mặt, hít thở, bước xuống xe. Mở cửa nhà, cười: "Anh về rồi…"
Tin nhắn gửi cho tôi lúc một giờ hai mươi ba phút sáng hôm sau, khi cả nhà đã ngủ.
"Thầy ơi, em làm hai việc. Sáng đi công ty, tối chạy xe công nghệ. Nợ ngân hàng hơn hai tỷ tiền mua nhà. Em cày trả góp mỗi tháng mà vẫn thiếu trước hụt sau. Thực ra lúc đầu công việc chính của em có thu nhập thêm lương khá tốt, nhưng giờ khó khăn mới phải đi chạy xe. Vợ em không biết em đang kiệt sức đến mức nào. Mà em cũng không dám nói. Thầy gieo giúp em một quẻ. Em muốn biết bao giờ mới hết khổ thoát nợ đây…"
Qua trò chuyện, câu chuyện bật ra từng lớp.
Căn nhà là vợ chọn. Khu đô thị mới, gần trường học của con, gần trung tâm thương mại để "cuối tuần có chỗ đi chơi". Anh biết vượt quá khả năng nhưng không nỡ từ chối vì vợ nói: "Mình ráng vài năm rồi sẽ ổn. Ai cũng vay mua nhà hết mà anh." Anh gật đầu. Vì anh là chồng. Và chồng thì phải lo được.
Từ ngày ký hợp đồng, anh không còn biết ngày nghỉ là gì. Sáng bảy giờ ra khỏi nhà, tối sáu giờ tan công ty là bật app chạy xe đến mười một, mười hai giờ đêm. Có hôm kẹt cuốc xe sân bay, về đến nhà gần một giờ sáng. Lưng đau, mắt cay, nhưng sáng hôm sau vẫn mặc áo sơ mi đi làm đúng giờ.
Vợ anh thì sao?
Cô ấy không phải người xấu. Nhưng cô ấy sống trong một thực tại hoàn toàn khác với chồng. Cô chụp lại story bạn bè đi du lịch Đà Lạt, gửi cho anh kèm dòng: "Bao giờ nhà mình được như người ta?" Cô screenshot ảnh chồng bạn đưa vợ đi ăn nhà hàng ngày chủ nhật, nhắn: "Người ta cuối tuần đưa vợ đi chơi, anh thì tối ngày biến mất."
Một lần anh cố về sớm nấu cơm. Cô chụp ảnh mâm cơm đăng lên group bạn bè: "Hiếm lắm mới thấy ổng vào bếp." Bên dưới hàng chục bình luận đùa cợt. Anh đọc được, không nói gì, đi rửa bát.
Một tối anh chạy xe về, mệt đến mức tay run khi cầm chìa khoá mở cửa. Bước vào nhà, nghe vợ đang gọi video cho mẹ ruột: "Chồng con cả ngày đi biền biệt, về nhà thì mặt nặng như chì, chẳng biết đi đâu làm gì."
Anh dừng lại ở hành lang. Không bước vào. Quay ra xe. Và ngồi khóc.
"Thầy ơi, em đang cày để trả nợ cái nhà cô ấy đòi mua. Mà cô ấy nói với mẹ là em đi biền biệt không biết làm gì. Em mệt lắm rồi. Nhưng em không được phép mệt."
謙 卦 Quẻ Khiêm — núi chìm dưới đất
Tôi gieo quẻ. Lên quẻ Địa Sơn Khiêm.
"Khiêm" là sự khiêm nhường, là người gánh nặng mà không khoe khoang, là ngọn núi chìm dưới mặt đất. Tượng quẻ: Núi vốn cao nhưng nằm dưới Đất, tự hạ mình, cam chịu ở vị trí thấp nhất. Giống hệt người đàn ông này — anh ta đang gánh cả gia đình trên lưng, nhưng tự giấu mình đi, không cho ai thấy anh đang mỏi mệt.
Xét Lục Hào, Huynh Đệ phát động cho thấy anh đang trong trạng thái hao tốn liên tục, sức lực bị rút cạn mà không có nguồn hồi. Thê Tài đại diện cho người vợ lại tiết khí Thế hào và phục Quan — nghĩa là vô tình, chính người gần anh nhất lại đang bào mòn thêm phần sinh lực ít ỏi còn sót lại. Cô không ác. Cô chỉ không nhìn thấy.
Quẻ Khiêm nói về sự nhẫn nhịn cao thượng, nhưng nó cũng cảnh báo: núi chìm dưới đất quá lâu thì sẽ không ai nhớ đó từng là núi.
用 神 Khi nào em chịu mở miệng
Tôi nhắn lại: "Em giấu sự mệt mỏi giỏi đến mức vợ em thật sự tin rằng em đang ổn. Đó không phải lỗi của cô ấy, đó là lỗi của em."
Anh hỏi bao giờ hết khổ. Tôi trả lời thẳng — khi nào em chịu mở miệng. Không phải mở miệng để than, mà là ngồi xuống nói với vợ: "Anh đang rất mệt. Anh cần em thấu hiểu."
Nếu nói xong mà cô ấy vẫn gửi screenshot chồng người ta… thì em đã biết phải làm gì. Nhưng nếu cô ấy khóc, thì có lẽ cô ấy cũng đang chờ em nói câu đó từ rất lâu rồi.
Người mạnh nhất nhà
Có bao nhiêu người đàn ông ngoài kia cũng đang khóc trong ô tô mỗi đêm? Mạnh mẽ đến mức không ai tin họ có thể gục ngã. Che giấu đến mức người thân cũng tưởng họ vô cảm. Gánh nặng đến mức quên mất rằng mình cũng có quyền được ai đó hỏi: "Anh có ổn không?"
Đôi khi, người mạnh nhất trong nhà lại chính là người cô đơn nhất.