Chỉ vì sự lừa dối của một người đàn ông, hai người phụ nữ nát cõi lòng, và hai sinh linh vĩnh viễn mất đi cơ hội chào đời.
Đó là góc khuất tàn nhẫn đằng sau dòng tin nhắn gửi về trang lúc nửa đêm của một người vợ. Ngày cô phát hiện chồng ngoại tình với đồng nghiệp, cũng là ngày cô mất đi giọt máu đang mang vì cú sốc tột cùng. Chồng hoảng loạn thú nhận với nhân tình để cắt đứt. Trớ trêu thay, cô đồng nghiệp kia cũng vừa cấn bầu, và lập tức chọn cách từ bỏ sinh linh ấy.
Suốt nửa năm qua, người vợ sống trong vực sâu chắp vá. Bỏ đi rồi lại mủi lòng xách va-li về, về vài ngày lại ám ảnh đến mức phải tẩu thoát. Lần này gồng mình ở lại nhà được hai ngày, thì giọt nước tràn ly rơi xuống. Chồng cô, mang theo sự "cắn rứt lương tâm", thản nhiên xin phép: "Anh muốn hỏi cô ấy xem đứa con gửi ở chùa nào để thi thoảng đến thắp nén nhang".
Anh ta muốn thắp nhang để thanh thản. Nhưng anh ta lại quên mất, sự "từ bi" ngang trái ấy chính là nhát dao đâm thẳng vào trái tim người vợ cũng vừa mất con vì chính sự lừa dối của anh ta.
| Lục Thú | Phục | Bản Quái | Biến Quái |
|---|---|---|---|
| Huyền Vũ | — | Canh Tuất Thổ Thê Tài Ứng | — |
| Bạch Hổ | — | Canh Thân Kim Quan Quỷ | — |
| Đằng Xà | — | Canh Ngọ Hoả Tử Tôn | — |
| Câu Trần | — | Mậu Ngọ Hoả Tử Tôn | — |
| Chu Tước | — | Mậu Thìn Thổ Thê Tài Thế | Ất Tỵ Hoả Tử Tôn |
| Thanh Long | Phụ Mẫu Tý Thuỷ | Mậu Dần Mộc Huynh Đệ | — |
Lên quẻ cho cô, lồng ngực tôi cũng trĩu nặng. Quẻ Lôi Thuỷ Giải biến Lôi Địa Dự. Về lý, Hào Ứng đại diện cho người chồng (Quan Quỷ Thân Kim) đang gặp thế Nguyệt Phá — sự day dưa ngoài luồng kia đã thực sự đứt đoạn. Khao khát hàn gắn của anh ta là thật tâm.
Nhưng mấu chốt bế tắc lại nằm ở tâm thức người vợ. Hào Thế đại diện cho cô là hào động duy nhất, lại động hoá ra Tử Tôn Tị Hoả. Trong Dịch lý, Tử Tôn là khắc tinh tuyệt đối của Quan Quỷ. Tiếng nói nội tâm của cô lúc này đang gào thét muốn gạt phăng người đàn ông này đi để bảo vệ sinh mệnh chính mình. Nhìn vào Hào đại diện cho phòng ngủ lại rơi vào vòng Tuần Không — có nằm chung giường, hơi ấm cũng không sao chạm tới.
Sự bao dung trong hoàn cảnh này không phải là đức hạnh, mà là một sự tự huỷ hoại về mặt tâm lý.
Rất nhiều người bị dồn đến chân tường nhưng lại sợ hãi miệng đời, sợ làm mất mặt nội ngoại nên cố gồng gánh. Nhưng ép mình đưa ra quyết định vĩ mô "hàn gắn hay ly hôn?" ngay lúc hệ thần kinh cạn kiệt nhất, chẳng khác nào bắt một người vừa gãy chân phải quyết định ngày mai có nên chạy marathon hay không?
Tôi nhắn lại cho cô một lời cuối trước khi màn đêm khép lại: "Sự tha thứ là món quà em có thể trao đi, nhưng sự tôn trọng là thứ đối phương phải nỗ lực để giành lại. Em không có nghĩa vụ phải bao dung cho một hành động liên tục khoét sâu vào vết thương của mình."
Không gian của "Tuần Không" đôi khi lại là một liệu pháp. Hãy tách mình ra khỏi bối cảnh độc hại đó, dọn ra riêng một thời gian. Hãy cho phép bản thân được chông chênh, được cô đơn, nhưng là một sự cô đơn an toàn. Chỉ khi tâm trí đủ tĩnh lặng, ta mới biết mình có thể tiếp tục nhặt những mảnh vỡ này lên, hay nên buông tay để nó rơi xuống vĩnh viễn.
Sự tha thứ là món quà em có thể trao đi — nhưng sự tôn trọng là thứ đối phương phải nỗ lực để giành lại.