Đỉnh cao của sự tàn nhẫn trong hôn nhân không phải là sự phản bội. Nó là sự im lặng. Là khi hai người trưởng thành nằm chung một chiếc giường, đắp chung một cái chăn, nhưng ở giữa lại là một đại dương lạnh lẽo.
"Thầy ơi, vợ tôi vừa gào thét và cầm ghế đập nát cái bể cá ngoài ban công rồi. Cô ấy chửi tôi là yêu cá hơn yêu vợ. Thầy gieo giúp tôi một quẻ, nếu bây giờ tôi đơn phương nộp đơn ly hôn thì toà có giải quyết nhanh không?"
Tin nhắn của người đàn ông 42 tuổi đổ dồn dập vào khung chat của tôi giữa trưa. Không có bằng chứng ngoại tình, không có sự xuất hiện của kẻ thứ ba, chỉ có những dòng chữ cộc lốc vỡ vụn chứa đầy sự kiệt quệ. Anh và vợ đã sống như hai cái bóng chung một mái nhà suốt bốn năm nay.
Vợ anh khao khát sự quan tâm. Nhưng mỗi lần anh chủ động chạm vào cô, hay có ý định nhen nhóm lại chút hơi ấm vợ chồng, cô lại bắt đầu cằn nhằn. Cô hắt hủi anh bằng những lời than vãn về hoá đơn tiền điện tăng cao, chuyện cái cống nhà tắm trào ngược, chuyện nộp học phí cho con... Cô muốn anh quan tâm đến thực tại, nhưng lại dùng sự phàn nàn và chỉ trích làm ngôn ngữ giao tiếp.
Lâu dần, anh chọn cách "chết lâm sàng". Anh rút lui hoàn toàn khỏi cuộc hôn nhân của chính mình. Anh dồn hết sinh khí, đam mê vào một chiếc bể cá thuỷ sinh trị giá cả trăm triệu bạc. Anh có thể ngồi tĩnh lặng hàng giờ ngắm một đàn cá bơi lội, tỉ mẩn cọ từng chiếc lá, ngọn rêu. Nhưng khi bước vào mâm cơm gia đình, nhìn thấy sự cáu kỉnh của vợ, anh lại mất hứng và chọn câm lặng như một tảng đá.
| Lục Thú | Phục | Bản Quái | Biến Quái |
|---|---|---|---|
| Huyền Vũ | — | Nhâm Tuất Thổ Phụ Mẫu | — |
| Bạch Hổ | — | Nhâm Thân Kim Huynh Đệ Ứng | — |
| Đằng Xà | — | Nhâm Ngọ Hoả Quan Quỷ | — |
| Câu Trần | — | Bính Thân Kim Huynh Đệ | — |
| Chu Tước | Thê Tài Dần Mộc | Bính Ngọ Hoả Quan Quỷ Thế | — |
| Thanh Long | Tử Tôn Tý Thuỷ | Bính Thìn Thổ Phụ Mẫu | — |
"Độn" có nghĩa là lui ẩn, là sự lẩn trốn, bỏ chạy khỏi thế sự. Quẻ Càn (Trời) ở trên, quẻ Cấn (Núi) ở dưới. Trời bản chất càng lúc càng bay lên cao, Núi thì ngàn năm vẫn đứng im một chỗ, nặng nề và u tịch. Khoảng cách giữa hai vật thể càng lúc càng xa vời vợi, không có cách nào giao hoà. Đáng sợ nhất là Hào Thế đại diện cho anh đang trong trạng thái Động hoá Thoái — nghĩa là động lực giao tiếp, ham muốn kết nối của anh đã bước vào giai đoạn thoái lui hoàn toàn.
Cả hai người đều đang khao khát được thấu hiểu, nhưng lại dùng sai ngôn ngữ để giao tiếp với nhau.
Chiếc bể cá bị đập vỡ không phải là lý do để ly hôn. Nó là giọt nước tràn ly của một cuộc "chạy trốn khỏi hôn nhân" đã kéo dài quá lâu. Tôi khuyên anh khoan bàn chuyện ra toà. Thay vì oán hận đống kính vỡ ngoài ban công, hãy thử một lần quay vào nhà, nhìn thẳng vào người đàn bà đang xù lông nhím kia và hỏi một câu thôi: "Anh xin lỗi! Em đang mệt mỏi lắm đúng không?"
Khi dòng tin nhắn phản hồi hiện lên, nó chứa đầy sự giận dữ và phòng thủ: "Dạ, nhưng thầy ơi rõ ràng cô ấy sai rành rành, cư xử như một kẻ điên mất kiểm soát. Tôi không thể hạ mình xin lỗi một người tàn phá đồ đạc và chà đạp lên đam mê của chồng mình được!..."
Đọc những dòng chữ ấy, tôi chỉ biết khẽ thở dài. Cái tôi của con người đôi khi còn phình to hơn cả sự xót xa cho một mái ấm đang dần tan biến. Quẻ Độn đã ứng nghiệm đến tận cùng — lòng người đã thoái lui, thì mọi lời khuyên hàn gắn đều bị dội ngược lại bởi một bức tường phòng thủ lạnh ngắt.
Bởi vì suy cho cùng, trong đời sống hiện đại, có biết bao cặp vợ chồng đang ngủ chung một giường nhưng giấc mơ lại thuộc về hai chiều không gian khác biệt? Đàn bà dùng lời nói nhọn hoắt để che giấu sự cô đơn và bất an, còn đàn ông dùng sự câm lặng để dần dần vắt kiệt sinh khí của một tổ ấm.
Đàn bà dùng lời nói nhọn hoắt để che giấu sự cô đơn và bất an — còn đàn ông dùng sự câm lặng để dần dần vắt kiệt sinh khí của một tổ ấm.