Có bao giờ em nhìn người đàn ông của mình và chạnh lòng tự hỏi...
Rằng giữa thế giới bận rộn và nhiều toan tính của anh ấy, mình đang đứng ở đâu?
Anh ấy từng hứa với em rất nhiều điều.
"Cuối tuần này mình đi Đà Lạt nhé."
"Tháng sau anh thu xếp sửa lại góc bếp cho em."
"Tết nay nghỉ dài, hai đứa mình về ngoại chơi cho thỏa."
Giọng anh ấy kiên định.
Ánh mắt anh ấy chân thành.
Em tin.
Em bắt đầu hồ hởi lên kế hoạch.
Nhắn mẹ, hẹn em gái, khoe với bạn bè.
Rồi chiều thứ sáu rớt xuống một tin nhắn:
"Em ơi, công việc đột xuất quá, lùi tuần sau nhé."
Tuần sau lại vướng lịch đối tác.
Ba tuần sau lại kẹt một dự án chưa tên.
Cứ thế, vòng vèo cho đến khi em giấu nhẹm đi khao khát về chuyến Đà Lạt trong câm lặng.
Em tủi thân.
Nhưng em ơi, anh ấy không lừa dối em.
Anh ấy thực sự muốn đi.
Chỉ là công việc với anh ấy luôn là một khối áp lực khổng lồ án ngữ phía trước.
Và từ trong sâu thẳm, anh ấy không biết cách nói "không" với sự nghiệp.
Đó chính là chàng trai Canh Ngọ của em.
Trong Thiên Can, Canh là Dương Kim.
Là khối thép thô ráp, là thanh kim loại sinh ra để gánh vác lực.
Không mong manh uốn lượn, không lấp lánh như ngọc Tân Kim.
Đàn ông chữ Canh mang mệnh làm trụ cột.
Gì xảy ra cũng phải đứng thẳng.
Không uốn cong. Không mềm yếu.
Nhưng dưới Canh lại là Ngọ.
Ngọ là Dương Hỏa, là ngọn lửa cháy rực giữa trưa.
Hỏa khắc Kim.
Nghĩa là thanh thép ấy đang bị nung nấu ngày đêm.
Anh ấy không giống những người đàn ông chọn sống an nhàn cho qua ngày.
Anh ấy sống để tạc ra một hình hài, một sự nghiệp, một chỗ đứng kiêu hãnh giữa đời.
Điều này em phải hiểu:
Anh ấy yêu em là thật.
Nhưng anh ấy đang phải trần mình giữa lò luyện của cuộc mưu sinh.
Nên đôi khi, anh ấy chưa đủ dung lượng để tĩnh tại bên em.
Nạp âm của Canh Ngọ là Lộ Bàng Thổ.
Đất ven đường.
Một Nạp Âm khiêm nhường nhưng kiên cỗi.
Anh ấy không phải ngọn núi Thái Sơn có sẵn, cũng chẳng phải mảng ruộng mỡ màng.
Anh ấy đi lên bằng chính sức vóc của mình.
Mỗi bước tiến đều phải tự tay phát quang mà đi.
Trong Ngọ lại giấu Đinh Hỏa.
Đó là ngọn lửa tham vọng cháy ngầm, không bao giờ chịu thua kém bạn bè đồng trang lứa.
Năm nay, anh ấy bước sang tuổi 36.
36 tuổi – giai đoạn bản lề của một người đàn ông Canh Ngọ.
Anh ấy hiểu tận trong xương tủy: Nếu mười năm này không bứt phá, vĩnh viễn sẽ chìm khuất.
Nên anh ấy ôm đồm. Anh ấy miệt mài.
Nhưng sâu bên trong, Ngọ còn tàng Kỷ Thổ.
Là chút đất mềm yếu ớt giấu kỹ sau lớp áo giáp cứng cỏi.
Là khoảnh khắc anh ấy ngồi lặng im trên sofa giữa đêm khuya.
Là lúc anh ấy thở dài kể về mẹ, về những gánh nặng không tên.
Em nhìn thấu sự mềm yếu ấy, nên em thương.
Nhưng Kim được Hỏa nung trên đất lề đường luôn đi kèm một cái giá.
Đàn ông vô tâm có nhiều kiểu.
Sự vô tâm của Canh Ngọ là sự vô tâm của kẻ quá bận lòng với sương gió.
Anh ấy có nghĩ đến em không?
Có.
Nhưng chỉ ba mươi giây ngắn ngủi giữa hai cuộc họp.
Nỗi nhớ của anh ấy phải kiên nhẫn xếp hàng chờ đến tận khuya mới được cất lời.
Đừng vội so sánh anh ấy với người chồng nhàn nhã của cô bạn thân.
Người ta có thể đã lên tới đỉnh, còn người đàn ông của em vẫn đang trầy trật leo dốc.
Yêu một người đang leo núi, nghĩa là em chấp nhận anh ấy đang vác trên vai cuộn dây cáp nặng trĩu.
Và chưa có tay nào rảnh rang để ôm trọn lấy em.
Vậy điều khó nhất khi yêu đàn ông Canh Ngọ là gì?
Đó là anh ấy cần em làm người "đặt xuống" thay anh ấy.
Chứ không phải người hối thúc kéo anh ấy lên.
Nhiều cô gái mệt nhoài vì đợi chờ.
Chờ anh rảnh. Chờ anh nhớ ra. Chờ anh hết bận.
Nếu chỉ mải miết chờ, em sẽ úa tàn.
Có một người vợ của chàng trai 1990 từng tâm sự với tôi.
Anh làm quản lý, cô làm nhân sự.
Anh thăng chức, lương tăng gấp rưỡi, trách nhiệm nhân lên gấp ba.
Đi từ tờ mờ sáng, về lúc phố đã thưa người.
Con hỏi: "Sao bố không ăn cơm cùng mẹ con mình?"
Cô nuốt nước mắt.
Nhưng rồi cô chọn cách không cãi vã, không oán trách.
Cô ngồi lại bên anh, nhẹ nhàng nhưng rành rọt:
"Từ nay em sẽ đặt lịch cho gia đình, báo trước anh ba tuần."
"Việc của anh chỉ là có mặt đúng giờ."
"Nếu anh kẹt, báo em trước hai ngày. Em sẽ đưa con đi. Em không giận, nhưng em sẽ không chờ anh nữa."
Anh sững người. Rồi gật đầu.
Bởi anh biết, nếu đợi anh tự sắp xếp, gia đình sẽ chẳng có kỷ niệm nào.
Chuyến Đà Lạt sau đó, anh báo lùi một ngày vì kẹt cuộc họp.
Cô mỉm cười dời lịch.
Anh có mặt. Vẫn mang theo laptop, nhưng anh đã ở đó.
Từ đó, mỗi quý gia đình lại đi chơi.
Mười lần, anh góp mặt được bảy.
Ba lần còn lại, cô đi cùng mẹ và em gái, lòng nhẹ tênh không phiền muộn.
Cô ngừng kỳ vọng anh làm người lên kế hoạch.
Chỉ cần anh là người "có mặt".
Với đàn ông Canh Ngọ, việc "có mặt đúng giờ" giữa bộn bề công việc đã là một sự nỗ lực phi thường.
Thanh thép Canh Ngọ vẫn đang rèn trong lửa.
Em không cần phải tự tay mài giũa anh ấy.
Cũng không cần mỏi mòn chờ ngày anh ấy thành hình.
Chỉ cần em đi trước một bước.
Chủ động dọn sẵn một khoảng không bình yên, và giữ cho anh ấy một vị trí duy nhất: Người đồng hành.
Yêu Canh Ngọ chưa bao giờ là dễ.
Sẽ có lúc hụt hẫng, có lúc tủi thân vì sự khô khan, trễ nải.
Nhưng mười năm nữa, khi anh ấy đã đứng vững trên đỉnh cao danh vọng...
Người duy nhất anh ấy nắm tay ngắm nhìn thế giới, chắc chắn sẽ là em.
Những bóng hồng khác, suy cho cùng, chỉ là khách qua đường.
Góc nhìn Dịch lý dành cho những bóng hồng bên cạnh chàng trai Canh Ngọ.
Bát tự mỗi người mỗi khác, mong em tìm thấy chút đồng cảm để thấu hiểu người mình thương.
Nếu giữa hai người vẫn còn những điểm nghẽn chưa biết gọi tên...
Cứ nhắn cho tôi.
Một quẻ Dịch tĩnh lặng đôi khi sẽ gọi đúng tên những góc khuất mà lòng người đang cố giấu.
Em đang thương một chàng trai 1990?
Hãy tag anh ấy vào đây thay cho lời muốn nói nhé!