Tin nhắn gửi đến lúc 11 giờ đêm. Không rào đón, không kể lể. Chỉ một câu hỏi ngắn trơ trọi mà chứa đựng sức nặng của ba năm trời đằng đẵng — ba năm của một người đàn bà đã cầm trên tay phán quyết ly hôn của Toà án, nhưng trong tâm can chưa một ngày buông bỏ.
"Thầy ơi, em với chồng cũ ly hôn ba năm rồi. Anh ấy đã có vợ mới trong Sài Gòn. Nhưng em chỉ muốn nhờ thầy gieo một quẻ: Vợ chồng em còn duyên không?"
Cô năm nay 38 tuổi, làm nghề may. Hai đứa con, đứa lớn 16, đứa nhỏ 11. Chồng cũ trước kia buôn bán, vay mượn tứ tung rồi vỡ nợ. Chủ nợ tới tận nhà bủa vây. Ngày ra Toà cầm tờ quyết định ly hôn, bước ra khỏi cửa cơ quan pháp luật, anh ta dúi vào tay cô chìa khoá nhà rồi nói: "Anh vào Nam lánh nợ một thời gian. Em ở lại ráng coi sóc mẹ với mấy đứa nhỏ." Rồi anh đi thẳng. Bặt vô âm tín.
Thoắt cái đã ba năm. Mọi thứ trên giấy tờ đã xoá sổ, nhưng thực tế thì chẳng có gì thay đổi. Cô vẫn ở lại căn nhà ấy với người mẹ chồng già yếu, bàn thờ hương khói của cha chồng, hai đứa con đang tuổi ăn tuổi lớn, và cả đống nợ giang hồ mà anh để lại. Đến năm thứ hai, cô mới biết chồng cũ đã có gia đình mới. Cô không khóc. Chỉ lặng lẽ lưu tấm ảnh vào album ẩn, khoá màn hình, rồi đi ngủ để 5 rưỡi sáng kịp dậy đi ca.
Cô nhắn cho tôi một dòng mà tôi đọc xong phải lặng người: "Em ly hôn lâu rồi thầy ạ. Em cũng biết anh ấy có gia đình mới rồi. Nhưng mẹ chồng coi em như con ruột. Bàn thờ ba chồng nếu em dắt con dọn đi thì ai nhang khói? Em sợ em bước ra khỏi cái nhà đó, tụi nhỏ và bà nội mất nốt cái chỗ dựa cuối cùng."
| Lục Thú | Phục | Bản Quái | Biến Quái |
|---|---|---|---|
| Đằng Xà | — | Bính Dần Mộc Quan Quỷ Ứng | — |
| Câu Trần | — | Bính Tý Thuỷ Thê Tài | — |
| Chu Tước | — | Bính Tuất Thổ Huynh Đệ | — |
| Thanh Long | Tử Tôn Thân Kim | Đinh Sửu Thổ Huynh Đệ Thế | — |
| Huyền Vũ | — | Đinh Mão Mộc Quan Quỷ | — |
| Bạch Hổ | — | Đinh Tỵ Hoả Phụ Mẫu | — |
"Tổn" là hao tổn, là bớt phần mình đi để vun đắp cho nơi khác. Tượng quẻ là ngọn núi sừng sững bên trên, đáy đầm tĩnh lặng bên dưới. Nước dưới đầm cứ âm thầm bốc hơi lên mãi để tưới tắm cho núi cao. Cô chính là đáy đầm ấy — vắt kiệt tuổi trẻ, thanh xuân và cả sự bình yên của mình để đắp đổi cho một gia đình mà ngọn núi trụ cột đã dời đi từ lâu.
Nhìn sâu vào Lục Hào, Thế hào (đại diện cho cô) hiện lên là Huynh Đệ Sửu Thổ. Huynh Đệ chủ về sự vất vả, bần hàn. Đã vậy, Thế hào lại bị Nhật thần xung khắc, tạo thành cục diện Nhật Phá. Quan Quỷ (đại diện cho người chồng) cư tại hào 6 — nơi viễn xứ, xa xôi mờ mịt. Đáng nói, Quan Quỷ ở đây lại rơi vào Tuần Không, đồng thời Nhập Mộ tại Nhật thần. "Không" là hư vô, "Mộ" là sự cất giấu, đóng kín.
Chiếc lồng giam em lại căn nhà này vốn không có ổ khoá — nó chỉ được đan bằng chính sự hy sinh và chấp niệm của em mà thôi.
Gần quá nửa đêm, màn hình mới sáng lên bằng một dòng tin nhắn mỏng manh nhưng nặng trĩu: "Vậy em dứt áo bước đi, thì em bỏ bà, bỏ cái bàn thờ, bỏ tụi nhỏ bơ vơ cho ai bây giờ hả thầy?"
Bản án chung thân tàn nhẫn nhất đối với một người phụ nữ không phải là tờ quyết định ly hôn, mà là hai chữ "đạo nghĩa". Người ta thường tưởng đàn bà khổ vì bị đàn ông bỏ rơi, nhưng bi kịch xót xa nhất lại là khi họ vì thương người khác mà chấp nhận tự bỏ rơi chính cuộc đời mình.
Bi kịch xót xa nhất lại là khi đàn bà vì thương người khác — mà chấp nhận tự bỏ rơi chính cuộc đời mình.